Mùng Một Tết Quê

https://sondot.vn/wp-content/uploads/2026/02/mung-mot-tet-que-897.jpg

Sáng mùng Một, gió đi chậm lại trên đồng.
Không còn vội như ngày mùa, gió chỉ khẽ lay mạ non, chạm mặt ao sen, rồi men theo bờ kênh nơi chiếc xuồng nhỏ nằm yên như đang nghe Tết.

Image

Image

Đồng bằng mở Tết bằng màu xanh.
Xanh lúa, xanh nước, xanh cả những bờ rào mới cắt. Người nông dân mặc áo lành, đứng giữa ruộng mà nhìn xa hơn thường ngày — nhìn về con nước sẽ lớn, mùa vụ sẽ đến, và chuyến biển của anh em ngoài khơi.

Ao làng hôm nay không chỉ nuôi cá, mà giữ ký ức.
Mỗi gợn nước như mang theo chuyện cũ: năm mặn, năm ngọt; khi gió chướng về sớm, lúc sóng ngoài kia dựng đứng. Tết làm mọi thứ lắng xuống, để người ta nhớ rằng từ hạt lúa đến con cá, đều chung một mạch nước.

Từ đồng bằng ra biển đảo, con đường không vẽ trên bản đồ, mà nằm trong nhịp sống.
Lúa đứng vững thì ghe thuyền yên tâm. Biển yên thì làng quê ngủ tròn giấc. Tết nối hai bờ ấy bằng niềm tin rất mộc: làm ăn tử tế, bám đất, bám nước, bám biển.

Gió mùng Một không hứa hẹn điều lớn lao.
Gió chỉ nhắc: còn đất là còn phù sa, còn nước là còn đường ra khơi.
Và Tết — dù ở ruộng hay ngoài đảo — vẫn chung một lời chúc thầm lặng: thuận mùa, yên sóng, người còn đủ đầy bên nhau.

Bút danh: Đệ Mầm

Để lại một bình luận

Email của bạn sẽ không được hiển thị công khai. Các trường bắt buộc được đánh dấu *