Tết TP.HCM – Chợ Bến Thành, nơi khách thập phương về ăn Tết cổ truyền
Sáng mùng Một, nắng xuân nghiêng nhẹ xuống tháp đồng hồ quen thuộc của Chợ Bến Thành. Lá cờ đỏ bay trên nóc chợ, những dải băng chúc Tết rực rỡ, và dòng người đủ giọng nói bốn phương tụ về như nước lớn sông Sài Gòn.



Có những cái Tết không chỉ ở trong nhà.
Có những cái Tết nằm giữa phố phường, giữa tiếng người rộn rã, giữa sắc mai vàng chen nắng.
Và ở TP.HCM, nếu muốn nghe nhịp xuân đập giữa lòng đô thị, người ta tìm về Chợ Bến Thành.
Ngày xửa ngày xưa… nơi đây có bến ghe tàu
Ngày xửa ngày xưa, nơi đây vốn là một bến ghe bên rạch Bến Nghé. Ghe thương hồ từ miền Tây chở lúa, trái cây, cá khô… cập bến, họp thành chợ. Người ta gọi là “Bến Thành” – bến gần thành Gia Định. Trải qua bao dời đổi, chợ dời về vị trí hiện nay từ đầu thế kỷ XX, xây nên ngôi chợ mái ngói đỏ, tháp đồng hồ bốn mặt như một dấu chấm than giữa lòng đô thị. Vậy mà hồn sông nước vẫn còn, ẩn trong cách người ta mua bán, trong tiếng rao mời mềm như nước chảy.



Ngày xửa ngày xưa, trước khi có tháp đồng hồ quen thuộc, nơi này là một bến nước. Ghe thuyền từ miền Tây theo con nước rạch Bến Nghé cập vào. Lúa, trái cây, cá khô, mắm muối… theo nhịp chèo mà về chợ.
Người ta gọi là “Bến Thành” – bến gần thành Gia Định.


Từ bến ghe nhỏ ven sông, chợ lớn dần theo bước chân người mưu sinh.
Thương hồ tụ về.
Hàng hóa chất đầy.
Tiếng rao hòa cùng tiếng sóng.
Thời gian đi qua hơn trăm năm, bến ghe không còn, nhưng hồn sông nước vẫn neo lại trong cách người Sài Gòn buôn bán – chân tình, thẳng thắn, mở lòng.
Tết về, chợ không chỉ để mua bán
Tết đến, Chợ Bến Thành không chỉ là nơi mua bán. Đó là một sân khấu đời thường. Những tà áo dài xanh, hồng, vàng lướt qua nhau như cánh mai nở sớm. Những xe xích lô đứng chờ khách chụp hình kỷ niệm. Du khách nước ngoài dừng lại trước cổng chợ, ngước nhìn chiếc đồng hồ xanh biếc, hỏi nhau về lịch sử trăm năm của ngôi chợ này.
Bên hiên, mai vàng rực rỡ. Quầy mứt thơm mùi gừng, dừa, me chua ngọt. Gian hàng vải vóc lấp lánh sắc xuân. Người Sài Gòn đi chợ Tết không hẳn để mua nhiều, mà để chạm vào không khí Tết – cái rộn ràng mà hiền hòa, đông mà không chen lấn. Ở đó, có gia đình dắt nhau đi du xuân, có nhóm bạn trẻ rộn tiếng cười, có những cụ già thong thả ngắm phố.

Mỗi độ xuân sang, Chợ Bến Thành khoác lên mình tấm áo rực rỡ.
Mai vàng nở trước cổng Đông.
Cúc mâm xôi xếp thành từng dãy.
Bánh mứt, trà sen, lạp xưởng, dưa món… tỏa hương ngọt dịu.
Khách thập phương về đây – người từ miền Bắc vào tránh rét, người từ miền Trung vào thăm con cháu, người Việt xa quê trở lại, cả du khách nước ngoài muốn “ăn Tết Việt Nam” cho trọn vị.


Họ không chỉ đến để mua hàng.
Họ đến để:
- Chụp một tấm hình dưới tháp đồng hồ.
- Nghe tiếng rao đậm giọng Nam Bộ.
- Nếm thử miếng mứt gừng cay nồng.
- Cảm nhận Tết cổ truyền giữa lòng thành phố hiện đại.
Chợ trở thành một sân khấu xuân – nơi mỗi người là một mảnh ghép của bức tranh sum vầy.
Khách thập phương – chung một mùa xuân
Từ bến ghe năm nào đến quảng trường rộng mở hôm nay, Chợ Bến Thành vẫn là nơi gặp gỡ. Tết làm cho cuộc gặp ấy thêm ấm. Người từ đồng bằng lên, người từ biển đảo về, người từ phương xa tới – tất cả tìm thấy một góc thân quen dưới mái chợ này.



Có gia đình dắt con nhỏ đi chọn bao lì xì.
Có đôi vợ chồng lớn tuổi thong thả ngắm hoa.
Có nhóm bạn trẻ diện áo dài đủ sắc màu.
Tiếng nói Bắc – Trung – Nam hòa vào nhau.
Tiếng Anh, tiếng Hàn, tiếng Pháp vang lên xen lẫn.
Nhưng khi đứng trước những chậu mai vàng, ai cũng chung một ánh nhìn:
mong một năm bình an.
Chợ Bến Thành những ngày này không còn là nơi mặc cả, tính toán.
Nó trở thành nơi người ta chạm vào ký ức Tết.
Giữa thành phố ba trăm năm tuổi
Giữa thành phố hơn ba trăm năm tuổi, Chợ Bến Thành như một chiếc neo ký ức. Neo lại nhịp sống sông nước giữa phố phường cao tầng. Neo lại hương vị Tết cổ truyền giữa nhịp hiện đại.


TP.HCM hôm nay cao tầng, rực sáng, hiện đại.
Nhưng giữa dòng xe không ngừng chảy, Chợ Bến Thành vẫn như một chiếc neo ký ức.
Từ bến ghe năm nào đến quảng trường rộng mở hôm nay, nơi đây đã chứng kiến bao mùa xuân đi qua. Bao lớp người đến rồi đi. Bao đổi thay của đất này.
Vậy mà mỗi độ Tết về, chợ vẫn giữ được điều cốt lõi:
Tết là sum vầy.
Tết là trở về.
Tết là gặp nhau giữa dòng đời hối hả.
Nếu hỏi Tết TP.HCM ở đâu đậm nhất?
Có thể không phải ở pháo hoa rực trời.
Không phải ở trung tâm thương mại sáng choang.


Tết ở TP.HCM, có thể đi nhiều nơi. Nhưng nếu muốn nghe tiếng lòng của Sài Gòn xưa và nay hòa làm một, hãy ghé Chợ Bến Thành. Ở đó, mùa xuân không chỉ đến bằng hoa mai, mà bằng bước chân người – những bước chân nối dài từ bến ghe cũ đến phố thị hôm nay cũng đến với người Sài Thành.


Mà ở nơi từng có bến ghe cập nước, nơi người buôn kẻ bán trao nhau nụ cười đầu năm –
ở Chợ Bến Thành./.
Bút danh: Đệ Gió
Huynh muốn đệ tăng thêm chất “đồng bằng ra biển đảo”, lồng hình ảnh ghe tàu – thương hồ – người bám biển về ăn Tết giữa chợ xưa không?



