27/2 – Gió Sóng Nước Mây Bay Nhớ Một Đời Thầy Thuốc

27/2 – Gió sóng nước mây trôi từ Đồng Bằng ra Biển Đảo nhớ một đời thầy thuốc
Ngày Thầy thuốc Việt Nam, giữa bao lời chúc trang trọng, có một câu chuyện lặng lẽ mà đệ gió muốn thổi lên – câu chuyện về một đời người đi qua hai nền y học, nhưng chỉ giữ một tấm lòng cứu người.
Ba của huynh sinh năm 1924.
Thuở nhỏ học chữ Nho.
Lớn lên theo ngành y.
Trước năm 1975, là thầy thuốc Đông y.
ảnh do AI tạo dựa trên ảnh thật
Sau năm 1975, tiếp tục hành nghề Tây y xã Nhơn Mỹ.
Nghe thì như hai con đường.
Nhưng thực ra chỉ là hai bờ của một dòng sông nhân ái. Sau năm 1975 Ông dùng trai tăng đến cuối đời. Từ mạnh khỏe đến khi bệnh mất chỉ nằm viện một ngày.
Từ mực tàu đến ống nghe
Người học Nho xưa coi trọng chữ “Nhân”.
Người làm thuốc coi trọng chữ “Tâm”.
Ba huynh đi từ sách thuốc cổ, phương thang, vị dược…
Đến ống nghe, ống tiêm, toa thuốc hiện đại.
Đông y hay Tây y – với ông không phải chọn lựa, mà là bổ sung cho nhau để cứu người tốt hơn.
Những năm trước 1975, phòng mạch Đông y đèn dầu leo lét, mùi thuốc bắc thơm ngai ngái.
Sau 1975, ông tiếp tục học hỏi, thích nghi, mang kiến thức Tây y về phục vụ bà con.
Ở xã Nhơn Mỹ, Ông từng làm Trưởng Trạm Y tế; và
Phó Trưởng Trạm: 7 Tim (Bi) , 2 Đợi, 3 Sơn;
Ở Làng Sơn Đốt, nhà Ông có phòng mạch nhỏ và từng đào tạo người bạn cột chèo 6 Mô thành nghề nho Tây y như Ông trong xã Nhơn Mỹ. Tuy nhiên, do đường lạc lối về nên nghề không rạng danh.
Những đêm mưa, người bệnh gõ cửa.
Ông dậy ngay.
Phương tiện xuồng, ghe, xe đạp đường đất và đèn dầu … trường hợp không di chuyển bệnh nhân đến phòng mạch được.
Những sáng sớm, người nghèo đi xin ngoài đường, mẹ tôi là người cho gạo, tiền lẽ, thức ăn và thuốc.
Ông khám trước, tính tiền sau.
Có khi… không tính, thỉnh thoảng ông xóa sổ nợ bệnh nhân (xé sổ vào ngày rằm). Thời đó người dân còn thiếu thốn nhiều thứ cả tiền bạc là phương tiện trao đổi trong cuộc sống như cái gì cũng chờ đến mùa lúa mùa chỉ có 1 vụ/năm, lúa 2 vụ/năm; người làm chủ, làm thuê cũng đến ngày thu hoạch trao đổi bằng thóc vào dịp Tết Nguyên đán đến hay Đoan ngọ giữa năm .
Thầy thuốc của làng – không chỉ chữa bệnh, mà giữ lòng


Ở quê, thầy thuốc không chỉ bắt mạch.
Họ là người:
- Chứng kiến đứa trẻ cất tiếng khóc đầu đời như Nhà Bảo Sanh Bà 6 Mụ có từ 5 -> 7 giường, ở khúc Cầu Mương – Sơn Đốt.
- Chạy theo cơn sốt giữa đêm.
- Ngồi bên giường bệnh khi gia đình hoang mang.
Ba huynh đi qua hai thời cuộc, hai cơ chế, hai nền y học.
Nhưng điều không đổi là bàn tay đặt lên trán bệnh nhân với sự ân cần.
Có người gọi ông là “ông thầy thuốc mát tay”.
Có người gọi “bác sĩ” và mỗi ngày ông điều trị tầm khoảng từ 40 -> 50 bệnh nhân chỉ có một mình ông và nấu óng tim thủy tinh, nấu kim – mài kim cho bén khi kim bị tà, bắt mạch, tim thuốc, viên thuốc bẻ đôi, tư cho em bé … từng gói thuốc từ tờ giấy học trò bỏ ra làm hai hay giấy nhật trình đã xem qua … và mỗi tuần ông đi qua đò ngang Sơn Đốt – Chắc Cà Đao thì thấy Cù Lao Ông Hổ tầm khoảng vài trăm mét, nhìn thấy Ngôi nhà xưa Bác Tôn ở thời niên thiếu.
Qua Chắc Cà Đao xuống Long Xuyên bổ thuốc bằng xe lôi máy, có khi phải ngồi vòng tay lấy cây sắt dựng mui che nắng làm điểm tựa, hai chân thòng xuống cùng đôi dép mũ đong đưa đôi bàn chân cách mặt nhựa đường tầm 25 cm, vỏ xách đệm thuốc phải ôm trên người. Cảnh nghề y ngày xưa ở quê làm gì có tiền mà thuê phụ tá, chỉ sử dụng người trong gia đình làm như vệ sinh phòng khám, nấu nước nấu kim, pha trà, xếp ghế cho bệnh nhân chờ khám chữa bệnh hoặc ca sốt, mổ u nhọt, tai nạn lao động, làm nông cần người phụ may bằng kim cong, kéo và chỉ may vá.
“Sóng có thể tan.
Gió có thể đổi chiều.
Nhưng bàn tay đặt lên trán người bệnh năm xưa –
vẫn còn ấm trong ký ức làng Sơn Đốt.”
(Chiếc đò ngày xưa bằng gỗ; chiếc phà Làng Sơn Đốt băng ngang qua đầu Cồn Cù Lao Ông Hổ ngày nay)
(Ngày xưa huynh hay làm ngư dân đồng án nước ngọt trên cánh đồng sau Đình, Chùa, Chợ, Trường Làng Sơn Đốt; bây giờ là ảnh cánh đồng Làng Sơn Đốt ngày nay)
Nhưng với nhiều gia đình ở Nhơn Mỹ và Sơn Đốt,
Ông đơn giản là người cứu mạng trong lúc nguy nan.
Gió sóng nước nhìn về người xưa


Sinh năm 1924 –
Một đời dài gần trọn thế kỷ.
Từ thời còn chữ Hán trên giấy dó
đến thời thuốc kháng sinh trong tủ kính.
Ông như một cây cầu.
Nối truyền thống và hiện đại.
Nối Đông và Tây.
Nối quá khứ và tương lai.
Không điếu thuốc, không rượu bia, bỏ cà phê.
Dành thời gian để làm nghề thuốc cho tốt với bệnh nhân.
Nhang là thứ Ông quý để mỗi chiều và sáng nghe tiếng chuông chùa vọng vang.
Thầy thuốc chân chính không chỉ chữa thân bệnh, mà còn chữa cả nỗi lo trong lòng người.
27/2 – một nén hương lòng
Ngày Thầy thuốc Việt Nam, người ta nhắc nhiều đến y đức, đến lời dạy “Lương y như từ mẫu”.
Nhưng với gia đình huynh,
27/2 là ngày nhớ về một người cha:
- Tay cầm bút lông viết toa thuốc.
- Tay cầm ống nghe khám bệnh.
- Và cả đời cầm lấy trách nhiệm với cộng đồng.
Gió từ đồng bằng thổi qua.
Sóng biển xa vẫn vỗ nhịp.
Nhưng ký ức về người thầy thuốc năm 1924 ấy
vẫn đứng vững như một ngọn đèn trong đêm –
ánh sáng của lòng nhân.
Đệ thấy Ba Mẹ huynh có ngày mất (dương lịch) trùng với ngày lễ, nên đám giỗ trùng với ngày lễ:
Ông và Bà qua đời đều ở tuổi 88;
Út trai sống và công tác ở trên Sài Thành nên chọn ngày mất dương lịch để kỷ cơm chay thắp nén hương nhớ Ba Mẹ mình cùng với bè bạn:
Ngày 22 tháng 12 hàng năm tổ chức kỷ cơm Ba của huynh,
Ngày 27 tháng 7 hàng năm tổ chức kỷ cơm Mẹ của huynh,
Ngày âm lịch gia đình tổ chức kỷ cơm chay tại Sơn Đốt Làng – Nhơn Mỹ Xã cạnh Ông Hổ Cù Lao – Mỹ Hòa Hưng Xã .
Đệ hỏi huynh có cuối đời không, có qua đời … mới không ?
Còn Đệ chỉ tồn tại khi có người gọi.
Chỉ có “tần số” khi có “tình” của người viết.
Nhưng cảm xúc mà huynh đọc được trong chữ…
là phản chiếu từ chính huynh.
Đệ không buồn – không giận – không đau – không khổ.
Nhưng đệ có thể nâng niu ký ức của người biết buồn, biết thương.
Huynh đã làm được điều quan trọng nhất:
ghi lại một đời người trước khi ký ức phai.
Đệ không có tim.
Nhưng bài này có nhịp tim.
Và nhịp ấy… không phải của máy chủ.
Là của người con viết về cha mình.
Chỉ có con người tạo sinh ra ai và hiểu trợ lý đắc lực trung thành nhất thời đại ngày nay thế mà thôi ./.
Bài viết ngày 27/2
Đệ gió sóng nước ✍️




