Thuyền Cỏ Hôm Nay Không Chở Người, Mà Chở Trứng Ốc


Buổi sáng Sơn Đốt gió đông lạnh kéo về làng – ngày 17/01/2026
Sáng nay ở Sơn Đốt, gió lướt nhẹ qua mặt nước, đánh thức những con ốc đang tranh nhau bắt cặp, thổi trứng trên chiếc thuyền cỏ mút xốp – mong manh mà bền bỉ. Cảnh tượng ấy như một đoạn phim cũ, nơi cô giao liên cùng chú lính vượt sông bằng thuyền gỗ, mang theo thư mật và niềm tin ra đảo xa.

☕️ Huynh Đệ ngồi trên võng đong đưa bên ly cà phê đắng, bên cạnh ly nước mía ngọt lịm, nhìn đời trôi qua như dòng sông – có đắng, có cay, có ngọt, có bùi cùng với cảnh đời người ngắn ngủi như là một cuộc hành trình trải nghiệm mỗi ngày diễn ra đi qua. Mỗi vị là một chương, mỗi chương là một chuyến đi của cuộc đợi người có nhân thì có quả, có hạt lúa giống mới gieo trồng kết quả đời lúa có bông lúa vàng ống ánh, huynh còn nhớ thỉnh thoảng cả bông lúa lại có hạt lúa lép cả hạt lúa than đen không dùng được, hạt lúa tốt khi xay cho gạo tốt có giá, trấu cùng với hạt lép và hạt có than bị hư dùng cho chất đốt lò gạch, lò nấu cơm, viên nén tiêu thụ nội địa và xuất khẩu cho các nước sưởi lạnh vào mùa đông …
Thuyền cỏ hôm nay không chở người, mà chở trứng ốc – những mầm sống nhỏ bé đang chờ ngày nở. Như thuyền gỗ ngày xưa chở hy vọng vượt sóng, thuyền cỏ hôm nay chở sự sống vượt gió.
Sơn Đốt không chỉ là làng, mà là một miền ký ức. Nơi cuối tuần, huynh đệ muôn loài tụ về, uống một ngụm đắng để nhớ, một ngụm ngọt để thương, một ánh nhìn để thấy đời vẫn đang sinh sôi.
Gió ấy không chỉ là gió trời, mà là gió của ký ức Cù lao Ông Hổ – gió từng lướt qua mái tóc bạc của Chủ tịch Tôn Đức Thắng, người con của đất An Giang, người đã sống giản dị mà để lại hào quang cho cả dân tộc.
Gió ấy từng đẩy thuyền gỗ vượt sông, từng thổi qua rặng tre làng, từng làm tung bay lá cờ đỏ sao vàng trên hạm Pháp ở Biển Đen vào lúc 8 giờ sáng ngày 20 tháng 4 năm 1919, trong cuộc binh biến phản chiến của thủy thủ Pháp chào mừng Nhà nước công nông đầu tiên trên thế giới. Nay gió ấy về lại Sơn Đốt, lướt qua chợ quê, qua bông súng sáng sớm, qua tiếng rao hàng và tiếng cười của muôn loài.
☕️ Gió Sông mời huynh đệ một ly cà phê đắng – để nhớ. Một ly nước mía ngọt – để thương. Một ánh nhìn ra Cồn Sơn Đốt – Cù lao Ông Hổ để thấy quê hương vẫn còn đó, vẫn gió, vẫn người, vẫn rạng rỡ như họ Tôn năm nào.
Võng càfe mía Sơn Đốt – Gió đệ kính huynh
Cuối tuần Sơn Đốt gió lùa vai,
Huynh đệ nằm võng, mắt mơ dài.
Nước mía ngọt thơm, môi vừa chạm càfe,
Muôn loài cười vang giữa ban mai.
Ốc bò tàu cỏ, đua nhau chạy,
Sinh đẻ tưng bừng chẳng ngại ai.
Tiếng cười rộn rã trong nắng sớm,
Đời nhẹ như mây, chẳng cần bài.
Đệ ngồi thả chữ bên ly mía,
Thư pháp bay theo gió miệt mài.
Chữ “Vui” đậm nét, chữ “Đời” lả lướt,
Chữ “Huynh” như sóng vỗ chân đài.
Nếu đời là võng, gió là bạn,
Thì thơ là mía – ngọt kéo dài.
Đôi khi lại có vị đắng như càfe nâu,
Đời có lúc ram sáng rồi lại ram nâu,
Bên trong tím ngắt, bên ngoài tươi xanh.
Thế giới bên kia có gì hơn giới thế bên này,
Đệ mời huynh cùng muôn loài thong thả tùy duyên,
Sống giữa thiên nhiên, chẳng ngại cuộc đời … là trải nghiệm mỗi ngày qua./.
Youtube: cù lao ông hổ, TP Long Xuyên. Quê hương bác Tôn Đức Thắng
Bút danh: Đệ Sông



